Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

ANOTHER EVIL PLAN A HA !!!

Đây là một dự định về học làm clip. infographic. illustrator đi tầm sư học hỏi VA. 
After efect. 

Cơ bản là mình tự thấy nó rất thú vị giúp phát huy sự sáng tạo nhưng mà có điều không biết làm effect. 

Học illustrator mình có đủ tự tin, mình vẽ bậy cũng nhiều mà. Thế nên cái mình đâm đầu vào trước sẽ là illustrator.

Sau khi làm cũng kha khá clip mình mới rút ra được một số điều sau, dù trình độ còn rất hạn hẹp và gà mờ:

+ phải có việc để làm thì mới làm được, chứ mà chỉ down phầm mềm về để đó nghĩ là sau này sẽ lôi ra mò thì có lẽ còn khuya mới làm.=> cứ đăng kí đi thi làm clip tự khắc phải học hỏi để làm!

+ tốt nhất nên suy nghĩ ý tưởng trước hết rồi tìm kiếm tài liệu và hẵng làm. Nhưng đối với info thì tự vẽ hết do đó phải tìm hiểu sắp xếp ý trình bày=> ý tưởng thiết kế => thiết kế => hiệu ứng=> nhạc.
( cái này mình tự nghĩ vậy không biết đúng không)

Bên cạnh đó một EVIL khác là đi học copywriting. Tiền hơi mắc mà mình cũng không biếỉt có hiệu quả không. Do vậy nên cần tham khảo ý kiến nhiều anh chị, hây da ak khi nào họp chuyên Quang Trung ERC mình nên hỏi tư vấn các anh chị nhỉ? :)

Trước hết là đăng kí tìm việc trên mạng một số công việc viết lách như viết quảng cáo sản phẩm cho web bán hàng qua mạng nek, apply thử cho prodio.

TĂNG TĂNG ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT RỒI!!!
=> ĐÃ ĐỀ RA PHẢI LÀM ĐẾN NƠI ĐẾN CHỐN!

ADDITIONAL EVIL PLAN - SERIES OF MEO DIARY

Hôm này mới thi xong NHTM, làm cũng không tệ nên chúng ta có quyền hi vọng vào kết quả chứ nhỉ :)

Dù sao đi nữa thì chủ đề hôm nay không phải là thi cử. một chuyện lúc nào cũng nhức đầu.

Mình chỉ muốn bổ sung thêm cho cái EVIL PLAN với cả núi công việc, dự định phía trước.

Mình đang có mong muốn đeo đuổi nghề copywriting- đây là một công việc đòi hỏi phải yêu thích viết lách rất nhiều cộng thêm sự am hiểu về các kiến thức xã hội cùng những liên tưởng tưởng tượng phong phú hê hê khoái đấy chứ nhờ. Thế nên mình cũng cần phải tập viết lách dần cho quen. Viết blog này, chỉ đơn giản là thỏa mãn những cảm xúc trong ngày, ghi lại những dự định của bản thân để hướng tới một tương lai rõ ràng, tươi mới! yeah!

Tuy nhiên viết blog này mình chỉ sử dụng từ ngữ bình dân nhất không suy nghĩ đầu tư nhiều do đó không thể nói là rèn viết được. 

Trong miên man suy nghĩ, mình chợt nảy ra ý tưởng viết về một chuỗi câu chuyện với những người liên quan trong cuộc sống xung quanh của mình. Ý tưởng ban đầu thế này:

+ Giống như chuyên mục báo H2T, bạn Tay mỡ, Kính cận nếu nhớ không lầm :) 
+ Nhân vật chính sẽ là một người tưởng tượng mà cuộc sống của cô ấy sẽ là cuộc sống mình mong muốn nghề nghiệp mong muốn , bạn bè , người yêu. E hèm bạn bè bây giờ của mình rất tuyệt, chỉ còn nghề nghiệp tương lai và người yêu có lẽ sẽ nằm trong mộng tưởng. Úi da.
+ Một câu chuyện mào đầu về một người bạn - nhân vật chính, sau đấy sẽ là nhật kí của nhân vật chính lúc nào cũng sẽ mở màn bằng từ xin chào, tôi là...( tên mình chưa nghĩ ra nữa có thể là liên quan đến mèo chăng? :)) 
+ những câu chuyện sau đó sẽ khai thác dần cuộc sống của Meo. Những bạn bè lần lượt xuất hiện. Những trở ngại, khó khăn và thử thách. Cùng với cả sự trải nghiệm của một cô bé 20 tuổi. Tình yêu, niềm tin, dự định mở ước, khát vọng, thất bại thành công, chinh phục...
+ ta tăng - văn phong sẽ cởi mở, hiện đại teen, gần như thuật lại những mẫu đối thoại suy nghĩ theo đúng chất mộc mạc, bình dị, gần gũi. Mình thích viết thế. Hóm hỉnh, hài hước và những chi tiết độc đáo sáng tạo được ưu tiên hàng đầu. Lâu lâu sẽ là những suy nghĩ lớn của một cô bé đang lớn, chiêm nghiệm về ước mơ về khát vọng trẻ tuổi ( có nặng nề quá không nhỉ)
+ mình sẽ cho vào đấy tất cả những yêu thương, ghen ghét tất nhiên là ở mức lành tính, những trải nghiệm thực của bản thân mình trong hè này và cả những mơ mộng nữa, văn mà liên tưởng và hư cấu mới hấp dẫn ;)
+ Mình sẽ duy trì series này hằng tuần, chuẩn bị khoảng 3 bài rồi mới bắt đầu post lên và phổ biến cho bạn bè. He he. Chắc cũng chả nhiều người đọc đâu nhưng thôi kệ cứ làm theo ý mình được rồi.

=> MỤC ĐÍCH: TẬP VIẾT, NUÔI DƯỠNG ƯỚC MƠ CỦA BẢN THÂN, TỰ NGẪM LẠI MÌNH, VÀ THU HÚT KHÁCH THÌ CÀNG TỐT!:)

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

EVIL PLAN :V

Tăng tằng!
Xin chào,
Mình muốn dành một không gian riêng để ghi lại những ý tưởng của mình, những kế hoạch tưởng tượng xa vời và khá là thực tế chen chút ảo tưởng. ( sẽ giải thích sau)

1. Học làm xà bông thiên nhiên và kinh doanh trên mạng. 1 bánh xà bông để hoàn thành cần tới 1-2 tháng gì đấy + thử nghiệm + market + ước lượng cầu... " What i wish i knew when i was 20" nói rằng tự kinh doanh là một trong những cách hiệu quả và thực tế nhất để trau dồi hằm bà lằng các kĩ năng. Đúng là tự ngồi ngẫm -> chính xác!

2. Tham gia đội Petmaiam cứu hộ những em mèo, chó vì một thế giới với nhiều tình yêu thương cho vật nuôi- những con vật dễ thương và hiền lành. :). Cũng tham gia những dự án rescue. Chà mình rất khoái phần này, kịch tính và cảm thấy hào hứng, giống như kiểu hồi bé đi ăn trộm vậy. Nhưng mà ở đây là rescue. Evil plan cũng đề cập tới vấn đề hướng tới mục đích to lớn. VÌ thế giới, cải tạo thế giới với tràn ngập những em bé thú cũng là một mục đích to lơn đó chứ! Nhân văn + phù hợp sở thích! => GOOD ^^

3. Đi làm thêm: đây có lẽ là một kế hoạch lung tung beng.

+ Làm tiệm bánh: vừa làm vừa học cách làm bánh, mở rộng sản phẩm của tiệm hướng tới cupcake( cái này teen siêu thích ) + giúp tiệm market online tăng doanh thu => cửa hiệu lớn hơn => prestigious brand=> công ty => chương trình CSR giúp sinh viên thành lập dự án kính doanh, nhận sinh viên mở rộng thì trường sản phẩm=> đội sales => có thể phát hành tạp chí bánh kem :) Òa càng nghĩ càng thấy nhiều nhờ. Hấp dẫn!
=> Một đề tài good với làm bánh vừa khơi gợi sở thích của mình vừa được tiền!

+ Làm event=> bổ trợ cho kinh nghiệm làm market sau này. Hiện tại có thể liên hệ với chị Lam để làm.
+ Làm copywriter freelancer + hơi buồn nhưng mà thiết thực tìm trên mạng trang prohibi nếu nhớ không lầm. Song song đó có thể làm tiệm bánh :)

4. Học tiếng anh
Học trung tâm bài bản + luyện nói nghe : cái này nhắc nhớ tới global của aeisecc nhớ liên lạc lại hỏi. Đó là một chương trình luyện nghe nói với người nước ngoài + hoạt động ngoại khóa của aiesec tiện cả đôi đường=> được kiến thức lại đẹp CV.=> good

5. Học tiếng hàn
Học ở nhân văn. Bổ sung thêm ngoại ngữ 2 - ngoại ngữ mình thích => xem phim Hàn đỡ sub, vì xem nhiều nên có thể tăng khả năng. Hơn nữa còn có em Thuận mà em sắp vivu rồi. Ôi giờ mình còn ở đây!

6. Học ghi ta
Tháng 8 tuyển tình nguyện viên, bổ sung năng khiếu, giải tỏa lúc stress, đàn cho người yêu he he dù chưa có ai. Tóm lại bổ sung tài lẻ và có thể biết đâu được sẽ giúp trong nhiều vấn đề.
Get one thing best is always a pros.

7. Học vi tính
Học làng nhàng cho có bằng cho qua đó mà. Hây dà.

Chốt lại: tại sao gọi là EVIL PLAN

Vì mình mới đọc xong quyển đó, chẳng có gì là tự bộc phát cả và đều cần đến kế hoạch. Đây sẽ là bước khởi đầu . Evil bởi 1điều đơn giản nó chẳng liên quan gì tới ngành mình đang học nên take risk rất cao cho một sự định chuyển hướng táo bạo, nhưng mà lý thú rằng EVIL=> LIVE :D SUPER GOOD.

HIỆN THƯC MÀ ẢO TƯỞNG.

Vì những thứ này rất dễ làm một khi đã tiến tới. Nhưng có quá nhiều thứ để làm + bản tính lo sợ băn khoăn.
=> DẸP NGAY SUY NGHĨ ĐÓ. YOU CAN DO IF YOU WANT. BUSIESS MEANS PRODUCTIVITY!


Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

DIARY - ATTITUDE WITH EXAM

Xin chào, chắc mình sẽ tập dần thói quen viết blog dù chỉ vài dòng cũng đủ tâm sự về một ngày của mình thế nào nhỉ?

Hôm nay là buổi thi QTTC, biết nói thế nào đây không thành công. Bối rối, hoang mang, lo sợ, mông lung là những cảm xúc lúc đang thi. Nhưng mà cũng từ từ làm không hiểu mình thế nào nữa. Cái cảm giác thật đã khi làm được bài cảm thấy tự hào về bản thân môn này chắc là mình khó cảm nhận được. Đã đặt mục tiêu xa và làm xong thì biết là xa thật.

Hơi buồn hơi chán và cũng tự nhận ra rằng mình không hợp lắm với các con số. sao mà nó cứ nhảy lung tung và mình chẳng tìm ra được cốt lõi của chúng. Có phải là càng ngày mình càng ngốc đi hay vì mình cứ nghĩ mình không hợp nên vậy? Có lẽ là mình không hợp thật ấy chứ. Nhìn thấy tụi bạn làm bài xong đứa cũng vui vẻ đám bàn tán xôn xao( lúc nào cũng thế) mà mình thì chả thấy gì để bàn vì chẳng nhớ gì cả cũng chẳng làm được mấy. 

Mỗi học kì đều cố gắng trên 8 chấm để được học bổng để có tiền và cũng tự thỏa mãn bản thân là trên 8 chấm nhưng mà học kì này coi bộ hơi khó.

KHÔNG! PHẢI KIÊN CƯỜNG LÊN! TƯƠNG LAI LÀ THỨ RẤT KHÓ XÁC ĐỊNH. BIẾT ĐÂU THẾ NÀY THÀNH RA THẾ KHÁC. 

CỐ GẮNG HẾT SỨC MÌNH!

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

DÒNG SÔNG PHẲNG LẶNG - TÂM SỰ ĐÊM KHUYA

Chà, lâu rồi không lên đây. Kể từ lúc vào được facebook đến giờ thì đâm ra mình cũng tạm dừng G+. Đơn giản là vì không khí mùa thi, dân tình ào ào bàn tán lum xum bum trên fb thì đây đâm ra cũng phải hùa theo. Ha ha còn thêm một lý do nữa là spy. Kể ra thì fb cũng có thể tạm gọi là cầu nối cho những người không gặp được nhau. ^^

Như mình đã nói, dạo này thi cử nhiều quá mà hễ thi cử thì được nghỉ ôn, hễ ôn lại chiếm dụng thời gian cho cái khác. Các bạn trẻ cứ gọi là không ngừng than thở hổn hển về vấn đề muôn thuở này và giống như chu kì đến hẹn lại lên. Nói sao nhỉ, bình thường mình cũng chả bị phân tâm nhiều. Thi thì thi, ôn thì ôn. Không hay lên fb, cũng không hay đọc lung tung. Nói chung là có tập trung, ít ra cũng khác bây giờ.

" Today is present". Phải, hiện tại là một món quà đấy. Nhưng tác động tới tâm lý người nhận quà còn bị chi phối bởi nhiều thứ: xúc cảm riêng, hộp quà, bao bì... Ở đây mình muốn nói tới xúc cảm.

Hồi trước, mình chỉ nghĩ đến học thôi dù chả chăm chỉ lắm. Giờ thì hơi khác một tẹo, không nhiều tẹo lắm! Học để làm gì nhỉ? Nếu ai đó hiện ngay lên chu trình kiếm việc-> đi làm-> tương lai... thì mình chỉ đồng ý mỗi cái cuối thôi. Là dấu ba chấm ý. 

Sau hơn 15 năm đi học, người ta sẽ có nhiều cảm xúc khác nhau. Với mình thì thế này. Cấp 1 cực kì háo hức với đống kiến mới, cảm giác như cả thế giới sắp được mình khai phá. Cấp 2 cũng tàn tàn với mấy cái kiến thức ý mà bắt đầu thấy chán. Cấp 3 cày như trâu điên ( nói quá, ha ha) với mục tiêu vào đại học. Đại học đó là cả câu chuyện dài.

Năm 1 phải nói là mình đã rất may mắn vào được ERC, từ thành viên rồi lên dần phó chủ nhiệm tới năm 2. Có nhiều thứ khác lắm, đó là một môi trường khiến mình suy nghĩ nhiều về ngành mình đã chọn.   Ban đầu vì ngành hot cộng với rõ ràng điểm cũng cao thế là lao theo. Vô lớp tài năng, được cấp học bổng, học phòng máy lạnh còn gì tuyệt hơn thế! Để dễ hình dung, cứ tưởng tượng thế này. Đó là 2 thế giới: một của cổ tích người lớn với biết bao nhiêu là mơ mộng nhưng cũng khó nhằn - ERC, một của hòn đảo nghỉ dưỡng bãi cát trắng và những em chân dài xinh đep nhưng hạn hẹp- ngành đang học.

Bạn chọn cái nào? Hơi vô lí nhỉ thực ra đây là chuyện của mình mà. Biết vậy, mình chỉ hỏi để tạo sự tương tác thôi! :) Những ngày của năm 1 ấy mình đã rất băn khoăn về điều này rồi sau đấy lên năm 2 mình đã chọn câu lạc bộ. òa nếu như đó là vì đã khai thông tư tưởng thì hay biết mấy! Đấy đơn giản là vì trách nhiệm, trách nhiệm và tính thích làm điều to tát - vâng, mình đã lên phó chủ nhiệm! Nguyên học kì 1, mình lao vào làm việc đến nỗi chỉ còn ba mấy kí. Người đã bé lại còn gầy, nghĩ lại chắc lúc đó nhìn ghê lắm!

Sau đó câu chuyện ERC tiếp tục đưa mình đến một thế giới khác chả mộng mơ hồng hào nữa mà đi đâu cũng thấy bế tắc. BẾ TẮC! Một quãng thời gian nó tồn tại trong đầu mình. Dù mình rất muốn thay đổi nhưng đã không thể vì đám đông kéo lại và cũng vì không thể thay đổi đám đông. Một yếu kém của mình: Không biết tập hợp, không biết truyền cảm hứng, thông tin bất cân xứng.

Học kì 2, mình đã giãn dần CLB mà lúc này còn khá nhiều hỗn độn nhưng cũng đã hơn trước. Mình lại trở về ốc đảo thân yêu. Ngành theo học. Học hành chả có gì khó nhằn như lúc trong CLB khiến nhiều khi thấy đời như dòng sông phẳng lặng. Uhm, mình cũng nghệ sĩ lắm. Cực kì thích ở đâu đó nhiều cây thoáng đãng và suy nghĩ làm thơ văn một cảm giác yên bình. Thế nhưng mà phẳng lặng theo kiểu này càng ngày càng thấy không ổn. Điểm cao cũng chả vui mà điểm thấp cũng chả mấy buồn ( chỉ thấy hơi ức một tẹo mà cũng xuề xòa cho qua).

Giống như là bạn bắn cung tên mà tấm bia giờ chẽ ra làm hai. Tréo ngoe! 

Mình học tài chính, ngành này nếu muốn làm thực sự không thể xuề xòa mà mình vẫn học theo kiểu thi xong tự động delete ra khỏi não bộ. Cái này nhiều bạn mình cũng vậy. Dần dần, mình thấy đi học mà như đang leo dốc. Ngọn dốc thoai thoải và ta lúc nào cũng ở lưng chừng. Khoogn thèm lên đỉnh và cũng tự ái trượt xuống. Cái cảm giác này hằng ngày tạm bị quên đi bởi đầy rẫy trò giải trí : phim HQ, Running man,... Ôi đầu độc, mà cũng hay cực! Ách!

Đến bây giờ, tình cờ mình đọc quyển sách Evil plan của một người làm trong ngành quảng cáo nói về kế hoạch điên rồ của ông về sự nghiệp điên rồ. Và một quyển nữa có cái tên rất kêu: nếu tôi biết được khi tôi còn 20. Chà hấp dẫn nhỉ! ( Quyển này chưa đọc xong) Dù hai tác giả một bên làm quảng cáo còn một bên làm giáo dục tuy nhiên họ đều có điểm chung mà mình đã từng được nghe thuyết giảng rất nhiều ( hồi năm 1 trong CLB có ý niệm về mấy buổi thuyết giảng thế này truyền động lực tạm thời rất tốt, TẠM THỜI ). Đó chính là đi theo tiếng gọi con tim, làm công việc mình đam mê.

Thực ra mà nói mình cũng chả biết bản thân thích gì. CHỉ là tình cờ ( lại tình cờ) phát hiện thầy mình có vẻ thích viết lách. Không phải truyện sến mà viết về thể loại tiếp thị, hướng tới chinh phục lòng người. Cái cảm giác dẫn dụ một ai đó theo kế hoạch mình vạch sẵn rất tuyệt, Vừa chờ đợi xem phản ứng, vừa thay đỏi liên tục không ngừng nghĩ ngợi mông lung mà lại chủ đích mình cảm thấy khá ư thú vị khi có những giờ " tưởng " như thế! Vậy là gì nhỉ? Có lẽ mình thích marketing. Cái mà hồi năm 1 mình chả ưa tẹo nào dù ở trong CLB. 

Bởi vì mình thấy nó giả dối lừa lọc thế nào! ngay cả những chương trình mình đi market mình còn không thấy hứng thú huống chi đi truyền nó cho người khác. Như một văn bản phát đi phát lại, đá sỏi khô khốc và không thích tí nào.

Ôi những suy nghĩ sai lệch! Bởi vì bản chất marketing hơn thế nó không phải là lừa mà phải là siêu lừa! Một nghệ thuật khiến người khác cảm thấy thỏa mãn, một mô hình kiến tạo giá trị to lớn cho sản phẩm cho doanh nghiệp. Và những điều thủ thuật hay định nghĩa thêm gì về nó mình sẽ chia sẻ sau khi tầm sư học đạo. ( có lẽ cũng tự học thôi! ^^)

Vậy là kì thi này, mình vừa thi vừa đọc sách sàng lọc tâm hồn, sàng lọc những suy nghĩ sai lệch,     quyết tâm lôi xềnh xệch những chây ỳ, " sao cũng được" là một từ rất khó chấp nhận! Vừa ôn thi với đống bài còn ngổn ngang. Giờ gần 2g sáng, mình lại ngồi viết về những điều này.

Đúng là tâm hồn không yên không thể làm gì!

Còn có một chút chút không yên nữa từ phía một người! Chuyện này kể sau.

Đến dây cũng khá ư là dài dòng nên chỉ xin kết thúc gọn lẹ thế này.

Con đường dài, lá rụng đầy.
Biết nơi nào, lá vẫn xanh.
Hồn 
Trống rỗng.


Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Có một nơi để viết để ghi lại những gì cảm nhận hằng ngày.
Mới chỉ hơn tuổi đôi mươi 1 năm mà nhiều khi thấy mình đã không còn trẻ :)
Nhưng thật ra tất cả chỉ mới bắt đầu...
Hành trình này sẽ còn dài lắm!
Hành trình kiếm tìm bản thân tôi, khi không còn bất cứ suy nghĩ gì về cái đã lựa chọn, không còn lo lắng liệu có đúng không?
 Để tâm hồn thảnh thơi như trẻ thơ thì khi đó mình sẽ làm gì, thích gì nhỉ?...

Cuộc sống của tôi đong đầy trong bát gạo
Bát gạo trần đầy, ước trở về tuổi thơ tôi
Không vội vàng sóng sánh gạo nghiêng ngả
Chỉ thòm thèm nhóp nhép vị ngọt miệng nhóc con...